H&#x
E0;n Mặc Tử (1912-1940) l&#x
E0; b&#x
FA;t danh của Nguyễn Trọng Tr&#x
ED;. C&#x
E1;c b&#x
FA;t danh kh&#x
E1;c: Phong Trần, Lệ Thanh. Thuộc nh&#x
F3;m thơ B&#x
EC;nh Định. Một cuộc đời hết sức l&#x
E3;ng mạn v&#x
E0; đầy bi kịch. Một nh&#x
E0; thơ t&#x
E0;i năng, cảm hứng s&#x
E1;ng tạo thi ca d&#x
E0;o dạt với những tập thơ: G&#x
E1;i qu&#x
EA;, Thơ đi&#x
EA;n, Thượng Thanh Kh&#x
ED; Cẩm Ch&#x
E2;u Duy&#x
EA;n, v&#x
E0; 2 kịch thơ: Duy&#x
EA;n k&#x
EC; ngộ, Quần ti&#x
EA;n hội...

Bạn đang xem: Phân tích đây thôn vĩ dạ

Đ&#x
E2;y Th&#x
F4;n Vĩ DạH&#x
E0;n Mặc Tử&#x
A0;
Sao anh kh&#x
F4;ng về chơi th&#x
F4;n Vĩ?
Nh&#x
EC;n nắng h&#x
E0;ng cau nắng mới l&#x
EA;n
Vườn ai mướt qu&#x
E1; xanh như ngọc
L&#x
E1; tr&#x
FA;c bịt ngang mặt chữ điền?
Gi&#x
F3; theo lối gi&#x
F3;, m&#x
E2;y đường m&#x
E2;y,D&#x
F2;ng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến s&#x
F4;ng trăng đ&#x
F3;C&#x
F3; chở trăng về kịp tối nay?
Mơ kh&#x
E1;ch đường xa, kh&#x
E1;ch đường xa.&#x
C1;o em trắng qu&#x
E1; nh&#x
EC;n kh&#x
F4;ng ra,Ở đ&#x
E2;y sương kh&#x
F3;i mờ nh&#x
E2;n ảnh
Ai biết t&#x
EC;nh ai c&#x
F3; đậm đ&#x
E0;?

B&#x
E0;i thơ trữ t&#x
EC;nh x&#x
E9;t cho c&#x
F9;ng l&#x
E0; cảm nhận "c&#x
E1;i t&#x
EC;nh" vào thơ v&#x
E0; t&#x
E2;m trạng của nh&#x
E2;n vật trữ t&#x
EC;nh trước thi&#x
EA;n nhi&#x
EA;n, vũ trụ, đất trời. Đến với thơ ca l&#x
E3;ng mạn Việt Nam, giai đoạn 1932 -1945 "ta tho&#x
E1;t l&#x
EA;n tr&#x
EA;n c&#x
F9;ng Thế Lữ, ta phi&#x
EA;u lưu vào trường t&#x
EC;nh c&#x
F9;ng Lưu Trọng Lư, ta đi&#x
EA;n cuồng c&#x
F9;ng H&#x
E0;n Mặc Tử, Chế Lan Vi&#x
EA;n, ta đắm say c&#x
F9;ng Xu&#x
E2;n Diệu
" (Ho&#x
E0;i Thanh - Thi nh&#x
E2;n Việt Nam).Đ&#x
FA;ng thế, bạn đọc đương thời v&#x
E0; h&#x
F4;m ni y&#x
EA;u thơ của H&#x
E0;n Mặc Từ bởi chất "đi&#x
EA;n cuồng" của n&#x
F3;. Ch&#x
ED;nh "chất đi&#x
EA;n" ấy đ&#x
E3; l&#x
E0;m n&#x
EA;n phong c&#x
E1;ch nghệ thuật độc đ&#x
E1;o, ri&#x
EA;ng biệt, mới mẻ của H&#x
E0;n Mặc Tử. "Chất đi&#x
EA;n" trong thơ &#x
F4;ng ch&#x
ED;nh l&#x
E0; sự thế đổi của t&#x
E2;m trạng kh&#x
F3; lường trước được. N&#x
E9;t phong c&#x
E1;ch đặc sắc ấy đ&#x
E3; hội tụ v&#x
E0; ph&#x
E1;t s&#x
E1;ng trong cả b&#x
E0;i thơ "Đ&#x
E2;y th&#x
F4;n Vĩ Dạ" của nh&#x
E0; thơ rất t&#x
E0;i hoa v&#x
E0; cũng rất đỗi bất hạnh n&#x
E0;y. "Đ&#x
E2;y th&#x
F4;n Vĩ Dạ" tr&#x
ED;ch từ tập Thơ Đi&#x
EA;n của H&#x
E0;n Mặc Tử.&#x
A0;Với lời tr&#x
E1;ch cứ nhẹ nh&#x
E0;ng dịu ngọt vừa như một lời mời, H&#x
E0;n Mặc Tử trở về với th&#x
F4;n Vĩ Dạ vào mộng tưởng:


“Sao anh kh&#x
F4;ng về chơi th&#x
F4;n VĩNh&#x
EC;n nắng h&#x
E0;ng c&#x
E2;y nắng mới l&#x
EA;n
Vườn ai mướt qu&#x
E1; xanh như ngọc
L&#x
E1; tr&#x
FA;c bít ngang mặt chữ điền”

Cảnh vật ở th&#x
F4;n Vĩ Dạ - một l&#x
E0;ng kề s&#x
E1;t th&#x
E0;nh phố Huế b&#x
EA;n bờ Hương Giang với những vườn c&#x
E2;y tr&#x
E1;i, hoa l&#x
E1; sum su&#x
EA; hiện l&#x
EA;n thật n&#x
EA;n thơ, tươi m&#x
E1;t l&#x
E0;m sao. Đ&#x
F3; l&#x
E0; một h&#x
E0;ng cau thẳng tắp đang tắm m&#x
EC;nh dưới &#x
E1;nh “nắng mới l&#x
EA;n”
&#x
A0;trong l&#x
E0;nh. Chưa hết, rất xa l&#x
E0; h&#x
EC;nh ảnh “nắng h&#x
E0;ng cau nắng mới l&#x
EA;n
” c&#x
F2;n rất gần lại l&#x
E0; “vườn ai mướt qu&#x
E1; xanh như ngọc”. “Mướt qu&#x
E1;”
&#x
A0;gợi cả c&#x
E2;y nhung non tr&#x
E0;n trề sức sống xanh tốt. M&#x
E0;u “mướt qu&#x
E1;
” l&#x
E0;m mang đến l&#x
F2;ng người như trẻ hơn v&#x
E0; vui tươi hơn. Lời thơ khen c&#x
E2;y cối xanh tốt nhưng lại nhu huyền ảo, lấp l&#x
E1;nh mới thấy hết cẻ đẹp của “vườn ai”.&#x
A0;Trong kh&#x
F4;ng gian ấy hiện l&#x
EA;n khu&#x
F4;n “mặt chữ điền” ph&#x
FA;c hậu, hiền l&#x
E0;nh vừa quen vừa lạ, vừa gần, vừa xa, vừa thực vừa ảo bởi “l&#x
E1; tr&#x
FA;c đậy ngang
”. C&#x
E2;u thơ đẹp v&#x
EC; sự h&#x
E0;i h&#x
F2;a giữa cảnh vật v&#x
E0; bé người.“Tr&#x
FA;c xinh
” v&#x
E0;&#x
A0;“ai xinh” b&#x
EA;n nhau l&#x
E0;m t&#x
F4;n l&#x
EA;n vẻ đẹp của nhỏ người. Như vậy t&#x
E2;m trạng của nh&#x
E2;n vật trữ t&#x
EC;nh ở đoạn thơ n&#x
E0;y l&#x
E0; niềm vui, vui đến say m&#x
EA; như lạc v&#x
E0;o c&#x
F5;i ti&#x
EA;n, c&#x
F5;i mộng khi được trở về với cảnh v&#x
E0; người th&#x
F4;n Vĩ.Thế nhưng cũng c&#x
F9;ng kh&#x
F4;ng gian l&#x
E0; th&#x
F4;n Vĩ Dạ nhưng thời gian c&#x
F3; sự biến đổi từ&#x
A0;“nắng mới l&#x
EA;n
” thanh lịch chiều t&#x
E0;. T&#x
E2;m trạng của nh&#x
E2;n vật trữ t&#x
EC;nh cũng c&#x
F3; sự biến đổi lớn. Vào mắt thi nh&#x
E2;n, bầu trời hiện l&#x
EA;n “Gi&#x
F3; theo lối gi&#x
F3; m&#x
E2;y đường m&#x
E2;y
” trong cảnh phân chia li, uất hận. Biện ph&#x
E1;p nh&#x
E2;n h&#x
F3;a đến ch&#x
FA;ng ta thấy điều đ&#x
F3;. “Gi&#x
F3; theo lối gi&#x
F3;
” theo kh&#x
F4;ng gian ri&#x
EA;ng của m&#x
EC;nh v&#x
E0; m&#x
E2;y cũng thế. C&#x
E2;u thơ t&#x
E1;ch th&#x
E0;nh nhị vế đối nhau; mở đầu vế thứ nhất l&#x
E0; h&#x
EC;nh ảnh&#x
A0;“gi&#x
F3;”
, kh&#x
E9;p lại cũng bằng gi&#x
F3;; mở đầu vế thứ nhì l&#x
E0; “m&#x
E2;y
”, kết th&#x
FA;c cũng l&#x
E0;&#x
A0;“m&#x
E2;y
”. Từ đ&#x
F3; cho ta thấy&#x
A0;“m&#x
E2;y”
&#x
A0;v&#x
E0;&#x
A0;“gi&#x
F3;”
&#x
A0;như những kẻ xa lạ, tảo lưng đối với nhau. Đ&#x
E2;y thực sự l&#x
E0; một điều nghịch l&#x
ED; bởi lẽ c&#x
F3; gi&#x
F3; thổi th&#x
EC; m&#x
E2;y mới cất cánh theo, thế m&#x
E0; lại n&#x
F3;i “gi&#x
F3; theo lối gi&#x
F3;, m&#x
E2;y đường m&#x
E2;y”
. Thế nhưng trong văn chương chấp nhận c&#x
E1;ch n&#x
F3;i phi l&#x
ED; ấy. Tại sao t&#x
E2;m trạng của nh&#x
E2;n vật trữ t&#x
EC;nh vốn rất vui sướng khi về với th&#x
F4;n Vĩ Dạ trong buổi ban mai đột nhi&#x
EA;n lại vắt đổi đột biến v&#x
E0; trở n&#x
EA;n buồn như vậy?
Trong mộng tưởng, H&#x
E0;n Mặc Tử đ&#x
E3; trở về với th&#x
F4;n Vĩ nhưng l&#x
F2;ng lại buồn chắc c&#x
F3; lẽ bởi mối t&#x
EC;nh đơn phương v&#x
E0; những kỉ niệm đẹp với cảnh v&#x
E0; người con g&#x
E1;i xứ Huế mộng mơ l&#x
E0;m n&#x
EA;n t&#x
E2;m trạng ấy. Quả thật&#x
A0;“Người buồn cảnh c&#x
F3; vui đ&#x
E2;u bao giờ
” n&#x
EA;n cảnh vật xứ Huế vốn thơ mộng, trữ t&#x
EC;nh lại bị nh&#x
E0; thơ mi&#x
EA;u tả v&#x
F4; t&#x
EC;nh, xa lạ đến như vậy. Bầu trời buồn, mặt đất cũng chẳng vui g&#x
EC; hơn khi “D&#x
F2;ng nước buồn thiu hoa bắp lay
”.D&#x
F2;ng Hương Giang vốn đẹp, thơ mộng đ&#x
E3; bao đời đi v&#x
E0;o thơ ca Việt nam thế m&#x
E0; b&#x
E2;y giờ lại “buồn thiu”&#x
A0;– một nỗi buồn s&#x
E2;m thẳm, kh&#x
F4;ng n&#x
F3;i n&#x
EA;n lời. Mặt nước buồn xuất xắc ch&#x
ED;nh l&#x
E0; con s&#x
F3;ng l&#x
F2;ng "buồn thiu” của thi nh&#x
E2;n đang d&#x
E2;ng l&#x
EA;n kh&#x
F4;ng sao giấu nổi. L&#x
F2;ng s&#x
F4;ng buồn, b&#x
E3;i bờ của n&#x
F3; c&#x
F2;n sầu hơn.&#x
A0;“Hoa bắp lay”&#x
A0;gợi tả những hoa bắp x&#x
E1;m kh&#x
F4; h&#x
E9;o, &#x
FA;a t&#x
E0;n đang&#x
A0;“lay”&#x
A0;rất khẽ vào gi&#x
F3;. Cảnh vật trong thơ buồn đến thế l&#x
E0; c&#x
F9;ng. Thế nhưng đ&#x
EA;m xuống, trăng l&#x
EA;n, t&#x
E2;m trạng của nh&#x
E2;n vật trữ t&#x
EC;nh lại cầm cố đổi:

“Thuyền ai đậu bến s&#x
F4;ng trăng đ&#x
F3;C&#x
F3; chở trăng về kịp tối nay”

S&#x
F4;ng Hương “buồn thiu” l&#x
FA;c chiều dưới &#x
E1;nh trăng đ&#x
E3; trở th&#x
E0;nh “s&#x
F4;ng trăng
” thơ mộng. Cắm x&#x
E0;o đậu b&#x
EA;n tr&#x
EA;n con s&#x
F4;ng đ&#x
F3; l&#x
E0;&#x
A0;“thuyền ai đậu bến”, l&#x
E0; bức tranh c&#x
E0;ng trữ t&#x
EC;nh, l&#x
E3;ng mạn. H&#x
EC;nh ảnh “thuyền” v&#x
E0;“s&#x
F4;ng trăng”
&#x
A0;đẹp, h&#x
E0;i h&#x
F2;a biết bao. Kh&#x
E1;ch đến th&#x
F4;n Vĩ cất tiếng hỏi xa xăm&#x
A0;“C&#x
F3; chở trăng về kịp tối nay?
”. Liệu&#x
A0;“thuyền ai”&#x
A0;đ&#x
F3; c&#x
F3; chở trăng về kịp nơi bến hẹn, bến đợi hay kh&#x
F4;ng? C&#x
E2;u hỏi tu từ vang l&#x
EA;n như một nỗi l&#x
F2;ng khắc khoải, chờ đợi, ng&#x
F3;ng tr&#x
F4;ng được gặp gương mặt s&#x
E1;ng như “trăng’ của người th&#x
F4;n Vĩ vào l&#x
F2;ng thi nh&#x
E2;n. Như thế mới biết nỗi l&#x
F2;ng của nh&#x
E0; thơ gi&#x
E0;nh cho c&#x
F4; em g&#x
E1;i xứ Huế tha thiết biết nhường n&#x
E0;o. T&#x
EC;nh cảm ấy quả thật l&#x
E0; t&#x
EC;nh cảm của “C&#x
E1;i thưở ban đầu lưu luyến ấy. Ng&#x
E0;n năm n&#x
E0;o dễ mấy ai qu&#x
EA;n”&#x
A0;
(Thế Lữ).Đến đ&#x
E2;y ta hiểu th&#x
EA;m về l&#x
F2;ng “buồn thiu” của nh&#x
E2;n vật trữ t&#x
EC;nh trong buổi chiều. Như vậy diễn biến t&#x
E2;m l&#x
ED; của thi nh&#x
E2;n hết sức phức tạp, kh&#x
F3; lường trước được. Chất&#x
A0;“đi&#x
EA;n”
&#x
A0;của một t&#x
E2;m trạng vui với cảnh, buồn với cảnh, tr&#x
F4;ng ngo&#x
E1;ng, chờ đợi vẫn được thể hiện ở khổ thơ kết th&#x
FA;c b&#x
E0;i thơ n&#x
E0;y:&#x
A0;

“Mơ kh&#x
E1;ch đường xa kh&#x
E1;ch dường xa&#x
C1;o em trắng qu&#x
E1; nh&#x
EC;n kh&#x
F4;ng raỞ đ&#x
E2;y sương kh&#x
F3;i mờ nh&#x
E2;n ảnh
Ai biết t&#x
EC;nh ai c&#x
F3; đậm đ&#x
E0;?”

Vẫn l&#x
E0; một t&#x
E2;m trạng vui sướng được đ&#x
F3;n&#x
A0;“kh&#x
E1;ch đường xa”
&#x
A0;- người th&#x
F4;n Vĩ đến với m&#x
EC;nh, t&#x
E2;m trạng nh&#x
E2;n vật trữ t&#x
EC;nh lại kh&#x
E9;p lại trong một nỗi đau đớn, ho&#x
E0;i nghi “Ai biết t&#x
EC;nh ai c&#x
F3; đậm đ&#x
E0;?
”.&#x
A0;“Ai”&#x
A0;ở đ&#x
E2;y vừa chỉ người th&#x
F4;n Vĩ vừa chỉ ch&#x
ED;nh t&#x
E1;c giả. Chẳng biết người th&#x
F4;n Vĩ c&#x
F3; c&#x
F2;n nặng t&#x
EC;nh với m&#x
EC;nh kh&#x
F4;ng? V&#x
E0; chẳng biết ch&#x
ED;nh m&#x
EC;nh c&#x
F2;n mặn m&#x
E0; với “&#x
E1;o em trắng qu&#x
E1;”
&#x
A0;hay kh&#x
F4;ng? Nỗi đau đớn trong t&#x
EC;nh y&#x
EA;u ch&#x
ED;nh l&#x
E0; sự ho&#x
E0;i nghi, kh&#x
F4;ng tin tưởng về nhau. Nh&#x
E2;n vật trữ t&#x
EC;nh rơi v&#x
E0;o t&#x
EC;nh trạng ấy v&#x
E0; đ&#x
E3; bộc bạch l&#x
F2;ng m&#x
EC;nh để mọi người hiểu v&#x
E0; th&#x
F4;ng cảm. C&#x
E1;i mới của thơ ca l&#x
E3;ng mạn giai đoạn 1932 - 1945 cũng ở đ&#x
F3;.B&#x
E0;i thơ&#x
A0;“Đ&#x
E2;y th&#x
F4;n Vĩ Dạ”
&#x
A0;của H&#x
E0;n Mặc Tử để lại vào l&#x
F2;ng người đọc những t&#x
EC;nh cảm s&#x
E2;u lắng . T&#x
E1;c phẩm gi&#x
FA;p ta hiểu th&#x
EA;m t&#x
E2;m tư của một nh&#x
E0; thơ sắp phải gi&#x
E3; từ cuộc đời. Lời thơ v&#x
EC; thế trầm buồn, s&#x
E2;u lắng, đầy suy tư. Bạn đọc đương thời y&#x
EA;u thơ của H&#x
E0;n Mặc Tử bởi thi nh&#x
E2;n đ&#x
E3; n&#x
F3;i hộ họ những t&#x
EC;nh cảm s&#x
E2;u lắng nhất, thầm k&#x
ED;n nhất của m&#x
EC;nh trong thời đại c&#x
E1;i “t&#x
F4;i”, c&#x
E1;i bản ng&#x
E3; đang tự đấu tranh để khẳng định. T&#x
EC;nh cảm trong thơ H&#x
E0;n Mặc tử l&#x
E0; t&#x
EC;nh cảm thực bởi vì đ&#x
F3; n&#x
F3; sẽ ở m&#x
E3;i trong tr&#x
E1;i tim bạn đọc. Ấn tượng về một nh&#x
E0; thơ của đất Quảng B&#x
EC;nh đầy nắng v&#x
E0; gi&#x
F3; sẽ kh&#x
F4;ng bao giờ phai nhạt vào t&#x
E2;m tr&#x
ED; người Việt Nam.&#x
A0;

Đây thôn Vĩ Dạ là một kiệt tác xuất dung nhan trong sự nghiệp biến đổi của Hàn khoác Tử và là tác phẩm nổi bật trong trào lưu thơ Mới. Hãy cùng khám phá và phân tích chi tiết bài Đây thôn Vĩ Dạ để làm rõ hơn về tình yêu cuộc sống, tấm lòng gắn thêm bó với quê hương Vĩ Dạ của thi sĩ Hàn khoác Tử.
*

Phân Tích Đây buôn bản Vĩ Dạ

I. Cấu Trúc
Phân Tích Đây xã Vĩ Dạ (Đầy Đủ)

1. Khai Mở:

- trình làng về tác giả và tác phẩm.

2. Phần Thân Bài:


a. Khổ Thơ Đầu: Bức Tranh thiên nhiên Tươi Sáng, Thanh Khiết:- tại sao anh không trở lại làng Vĩ?+ Mời call chân thành, khát khao chờ đón sự trở về của người thân trong gia đình đến cùng với miền đất vắt đô.+ Lời trách yêu thương, một lời phàn nàn bí mật đáo của người con gái.

- Hình ảnh "nắng mặt hàng cau" như hình tượng của đất cố đô, của làng mạc Vĩ Dạ.→ Ánh nắng và nóng len lỏi qua từng kẽ lá, rải lên mọi cành cau, tạo cho không gian thoải mái, dễ chịu và tràn đầy sức sống, sự tươi new và non mẻ.- trường đoản cú "mướt" và so sánh "xanh như ngọc" thể hiện rất đầy đủ cảnh rất đẹp của vườn cửa cây tươi tốt, lá non mỡ thừa màng.- nhì từ "vườn ai" đặt câu hỏi nhẹ nhàng, làm nên xuất hiện thoáng qua của bé người, đem về vẻ rất đẹp lãng mạn cho bức tranh thiên nhiên.- "Lá trúc đậy ngang khía cạnh chữ điền": Hình ảnh người phụ nữ xứ Huế nữ tính với vẻ rất đẹp quý phái, khuôn mặt tròn trịa, hiền lành.

b. Khổ Thơ 2: Bức Tranh vạn vật thiên nhiên Buồn Bã, Cô Quạnh:- "Gió theo lối gió, mây theo con đường mây" sở hữu lại cảm xúc chia ly, nhức lòng, như mối tình của ông và nữ Kim Cúc phải đối mặt với sự xa cách, bi thiết phiền.- mẫu sông hương thơm u ám đau buồn "Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay", hình ảnh hoa bắp lay theo làn gió, thông báo đến cảnh tượng lẻ loi và cô đơn.

- "Thuyền như thế nào đậu bến sông trăng ấy":+ Hình hình ảnh tuyệt vời với mơ mộng, lúc tia sáng sủa trăng rơi xuống lòng sông, tạo nên những sóng nhỏ làm cho bề mặt sông xinh sắn như ánh trăng đã hòa tâm hồn vào dòng nước xanh.+ biểu thị nỗi cô đơn, trống trải, cũng giống như những trung khu tư, cảm xúc phức tạp trong tâm hồn của tác giả.+ Hàn khoác Tử run sợ sự cô đơn, rét mướt lẽo, không một ai đồng cảm, vội vàng vã hỏi "có chở trăng về kịp về tối nay?", nhằm ít nhiều cũng được gần gũi, hưởng thụ ánh trăng lãng mạn.

c. Khổ Thơ Cuối: bức tranh Tâm Hồn Phức Tạp, Kỳ Dị:

- "Mơ về khách mặt đường xa, khách con đường xa":+ Hình ảnh trong giấc mơ với những người khách lữ đồ vật mơ hồ, xa cách, những nỗi buồn, tận hưởng cuộc sống đời thường như một khách phượt xa lạ, đi qua cuộc sống đời thường của thiếu nữ thôn Vĩ Dạ.- "Áo em white quá quan sát không ra", bật mí sự bế tắc trong ái tình của Hàn mang Tử với cô Kim Cúc với đồng thời là biểu tượng cho cuộc sống ngắn ngủi sắp đến khép lại của đất nước hàn quốc Mặc Tử.- "Ở đây sương sương mờ nhân ảnh" là 1 trong những câu thơ đầy ý nghĩa, hình ảnh sương khói bao phủ cũng là hình tượng của xứ Huế trong số những ngày đông lạnh, đồng thời diễn đạt sự phân cách vô hình trong tâm địa hồn thân Hàn mặc Tử và cô gái ông hy vọng nhớ.

- "Ai biết tình ai có đậm đà?":+ tác giả không thể làm rõ tình cảm của thiếu nữ ấy, chỉ có thể đặt một câu hỏi như sự hờn giận, sự trách móc.+ Lời hỏi dành cho người con gái Huế, liệu gồm hiểu được tấm lòng của fan khách phương xa vẫn trải qua xúc cảm mạnh mẽ này tốt không?

3. Kết Bài:

Đưa ra cảm giác tổng quan.

II. Bài bác Văn Mẫu
Phân Tích bài bác Đây xã Vĩ Dạ (Chuẩn)

Trong trào lưu giữ thơ Mới, Hàn mang Tử tỏa sáng sủa như một hiện tượng lạ độc đáo, cùng với những bài xích thơ vừa tinh tế, trong sáng lại vừa điên đảo. Nhìn vào cuộc sống ngắn ngủi với đầy nhức thương của ông, bọn họ mới hiểu tại sao tâm hồn thơ của ông lại phong phú và đa dạng đến vậy, đan xen giữa những cảm giác hỗn loạn và phức tạp. Hàn khoác Tử, vì dịch tật, đã hết đi người yêu thương, và cũng chính vì thế, trung ương thơ của ông luôn luôn chứa đựng số đông khao khát mạnh bạo về tình yêu, mơ ước về cuộc sống. Mặc dù nhiên, giữa thực tiễn khắc nghiệt của căn bệnh tật, ông không thể che giấu nỗi đơn độc và vô vọng trước số phận cực khổ của mình. Dù thời hạn sáng tác không dài, tuy thế Hàn khoác Tử đã để lại nhiều tác phẩm có mức giá trị cho văn hóa truyền thống Việt Nam. Đặc biệt, Đây làng Vĩ Dạ được coi là tuyệt phẩm vào sự nghiệp chế tạo của ông cùng cũng là trong số những tác phẩm xuất sắc duy nhất của trào lưu Thơ Mới.

Trong hầu hết ngày sau cùng ở Quy Nhơn, lúc thân thể ông tung tác dưới sức của căn bệnh phong, Hàn khoác Tử đùng một cái nhận được một tấm bưu thiếp in phong cảnh Huế, mang tên của một thiếu nữ - Kim Cúc. Tấm bưu thiếp ấy giác ngộ trong ông những cảm hứng chân thành, niềm mong muốn và thú vui đối với cuộc sống và tình yêu, phát triển thành nguồn cảm xúc cho bài xích thơ Đây xóm Vĩ Dạ.

"Sao anh ko trở về làng Vĩ?
Nắng sản phẩm cau mới mến thương bình minh.Vườn ai mướt tốt như ngọc xanh.Lá trúc nghiêng đậy mặt chữ điền."

Bài thơ ban đầu bằng một lời hỏi vơi nhàng, cất đựng đậm màu Huế, có thể là lời mời chân thành, mong mỏi đợi sự về bên của bạn quen thăm quê cũ. Hoặc hoàn toàn có thể là lời trách móc yêu thương đương, lòng giận dỗi của một người con gái vì không thấy người yêu trở về. Khi quan sát lại cuộc đời đầy thương chổ chính giữa của mình, Hàn mang Tử từ hỏi vì sao không trở về buôn bản Vĩ. Câu thơ trình bày nỗi buồn, sự bất lực trước cuộc sống, khi ngay cả việc trở về quê hương cũ cũng là ước mơ xa vời, chỉ còn có thể mơ ước một trong những vần thơ. Nó làm cho tất cả những người đọc thấu hiểu và chia sẻ niềm xót thương đến cuộc sống trong phòng thơ.

Xem thêm: Tại sao phải nghiên cứu hành vi khách hàng là gì? có những phương pháp nào?

Lời hỏi dìu dịu đã mở ra một tranh ảnh về quê hương trong trẻo, tươi sáng đến vô tận, tượng trưng cho tình cảm thâm thúy của tác giả so với xứ Huế mộng mơ. Câu thơ "Nhìn nắng sản phẩm cau mới kính yêu bình minh" là một sáng chế đặc biệt, cùng với "nắng hàng cau" trở thành biểu tượng của mảnh đất cố đô, xóm Vĩ Dạ. Bình minh bắt đầu, nắng chiếu thẳng qua từng kẽ lá cau, tạo nên không gian nhoáng đãng, ấm cúng và đầy sức sống, tượng trưng cho việc tươi mới và mát mẻ.

Bức tranh vào trẻo với thanh khiết hơn trong câu thơ tiếp theo: "Vườn ai mướt thừa xanh như ngọc". Tính trường đoản cú "mướt" và đối chiếu "xanh như ngọc" truyền đạt không thiếu thốn vẻ đẹp mắt của sân vườn tược, lá non mỡ bụng màng. Buổi sáng sớm, sương mơ hồ trên lá cây bên dưới ánh bình minh tạo cho cảnh sắc thiên nhiên trở yêu cầu tinh khôi, trong lành hơn. Hai từ "vườn ai" như một câu hỏi tình tứ, làm nổi bật vẻ rất đẹp lãng mạn, mơ mộng của thiên nhiên, gợi lên tình yêu trong lòng hồn tác giả.

Câu thơ ở đầu cuối trong đoạn: "Lá trúc bịt ngang mặt chữ điền". Hình hình ảnh con người xuất hiện thêm rõ đường nét trong bút pháp cổ điển "thi trung hữu họa". Câu thơ vẽ lên hình ảnh người con gái xứ Huế vơi dàng, rất đẹp đẽ, dáng mặt chữ điền phúc hậu, hiền từ, diễn tả sự ghi nhớ nhung của người sáng tác về người con gái ở thôn Vĩ Dạ. Tình thân trong trẻo và niềm hi vọng lẫn niềm vô vọng đều hiện hữu trong những câu thơ này.

"Gió theo lối gió mây mặt đường mây
Dòng nước bi thương thiu hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp về tối nay?"

Sự đặc sắc của thơ Hàn khoác Tử đó là khả năng biến hóa nhanh chóng giữa hai tình yêu trái ngược. Trong Đây xóm Vĩ Dạ, câu thơ đầu tiên tràn đầy niềm vui, mong muốn và tình thương đời, cùng với bức tranh vạn vật thiên nhiên tươi đẹp. Nhưng mang lại câu thơ đồ vật hai, không khí đưa sang đêm tối, hình ảnh buồn buồn chán và cô đơn hiện hữu. Sự tương bội nghịch này tạo cho sự nhiều chiều và thâm thúy trong tác phẩm.

"Gió theo lối gió mây mặt đường mây", vốn gió cùng mây luôn luôn kết hợp, cơ mà trong thơ Hàn khoác Tử, bọn chúng trở thành bạn dưng ngược lối, tách bóc biệt, sở hữu đến cảm xúc chia ly, chảy tác. Chiếc sông Hương, một lời kể ảm đạm về một sông mộng mơ, nhưng lại nay khổ cực "Dòng nước buồn thiu hoa bắp lay". Hàn mặc Tử trông xa, cảnh bờ tê với hoa bắp lay rơi theo gió thông báo về cảnh báo lẻ loi, đơn lẻ trên cuộc đời, như 1 ngọn đèn yếu ớt trước gió, lay lắt.

Trước nhức khổ, Hàn khoác Tử tìm đến trăng như người bạn đường để giải hòa nỗi buồn, tốt vọng. "Thuyền ai đậu bến sông trăng đó", hình ảnh đẹp với thơ mộng, ánh trăng rơi xuống sông, làm mặt nước bao phủ lánh. Hình ảnh "sông trăng" và chiến thuyền truyền đạt nỗi cô đơn, trống vắng vẻ và đông đảo tâm trạng phức hợp của tác giả. Khi đối mặt với cái chết, Hàn khoác Tử run sợ cô đơn, vậy nên ông hỏi "có chở trăng về kịp về tối nay?", để tận thưởng ánh trăng lãng mạn cùng soi rọi vào trọng tâm hồn mến tổn.

"Mơ khách mặt đường xa, khách đường xaÁo em white quá quan sát không ra
Ở phía trên sương sương mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà"

Sự đặc sắc của thơ Hàn mang Tử là sự chuyển đổi nhanh chóng giữa niềm vui và bi tráng bã. Đây buôn bản Vĩ Dạ, tự hạnh phúc ngập cả đến cảm xúc cô solo và bi thảm bã. Tất cả điều này làm cho một trải nghiệm nhiều chiều và thâm thúy cho độc giả.

Hình hình ảnh cô gái mơ hồ trong bức ảnh "Áo em white quá chú ý không ra", ngoài ra ngày càng xa xôi khỏi tầm quan sát của Hàn mặc Tử. Hình hình ảnh trừu tượng này không chỉ tiết lộ sự vô vọng trong ái tình của ông với Kim Cúc ngoài ra biểu trưng cho cuộc đời ngắn ngủi của ông. Xúc cảm xa cách không chỉ là là về không gian mà còn là về thời gian, vô cùng đau lòng.

"Ở đây sương khói mờ nhân ảnh", một hình hình ảnh đặc trưng của xứ Huế đong đầy nỗi bi thiết và sự chống cách trong lòng hồn của hàn Mặc Tử cùng Kim Cúc. Mặc dù lòng ghi nhớ thương, mà lại sương khói mê hoặc đã che mờ tình cảm, khiến ông trở nên tuyệt vọng và mất kĩ năng nhìn rõ tình yêu.

Câu kết bài "Ai biết tình ai có đậm đà?", là thắc mắc hờn dỗi, trách móc về sâu thẳm của tình yêu. Hàn mang Tử cảm thấy lo lắng về độ sâu của cảm tình và hại rằng nó vẫn tan biến chuyển vào lỗi vô, để lại nỗi buồn và tiếc nuối nuối.

Hàn mặc Tử trân trọng và tiếc nuối nhiều điều. Ông khao khát hạnh phúc và tình yêu, nhưng thực tế tàn tệ đã mang đi tất cả. 28 năm sống trong điên loạn và đau đớn, ông vẫn giữ đến mình phần nhiều xúc cảm vào trẻo cùng lãng mạn, biểu đạt lòng yêu cuộc sống và niềm nuối tiếc nuối về quê hương Huế.

""""--HẾT""""---

Đây buôn bản Vĩ Dạ, một hay phẩm thơ mới của Hàn mang Tử, là biểu tượng của kỹ năng và thẩm mỹ đặc sắc. Để đọc thêm về thành công này, mời chúng ta tham khảo các nội dung bài viết Nét đẹp tinh tế của Hàn khoác Tử trong Đây xã Vĩ Dạ, phân tích hình ảnh quê hương và trung ương hồn lãng mạn của đất nước hàn quốc Mặc Tử trong bài xích thơ Đây làng mạc Vĩ Dạ, Sự giao trét giữa tự nhiên và thoải mái và con fan trong bài thơ Đây làng mạc Vĩ Dạ.