không được cùng mọi người trong nhà mùa hạ, ta sẽ thương nhau ngày đông (Vlog Radio)

*
Tác giả:
*
Giọng đọc: Titi


*

*

Càng cứng cáp càng đơn độc (Cafe Vlog)


*

Vì em lỡ mến anh thiệt rồi (Vlog Radio)


*

6 hai bạn trẻ con gần kề lấy nhau là viên mãn khó khăn ai sánh bằng (Vlog Chiêm tinh)


*

Làm chũm nào để thoát ra khỏi bóng đen của rất nhiều nỗi bi tráng phiền? (Cafe Vlog)


Trong truyện thơ Tiễn dặn người yêu có số đông câu thơ ngậm ngùi, đau xót nhưng cũng tràn trề hy vọng:
Đó là ước mong mãnh liệt của những người yêu nhau nhưng không thể ở mặt nhau. Dù ở cạnh nhau, mặc dù ở xa nhau, dẫu thế nào chúng ta cũng mãi yêu đương nhau. Đó cũng chính là tiếng lòng của bạn Ngọc Hân về tình ái thời tx thanh xuân của mình. Xin mời các bạn cùng lắng nghe.

Bạn đang xem: Phân tích câu thơ không lấy được nhau mùa hạ


Mỗi khi đều ca trường đoản cú ấy bật lên, em lại thấy lòng mình man mác nỗi bi quan khó tả - nỗi bi lụy mà nửa năm trôi qua em vẫn không lành bệnh nguôi ngoai...
Tháng năm - mùa quân sự chiến lược đó mình chạm mặt nhau, anh - cánh mày râu trai Bách khoa, trông rất chững chạc và điềm tĩnh. Em - cô bé Nhân văn năm duy nhất nhút nhát, chỉ biết chăm chú học cùng học mà thôi. Có lẽ rằng là nhân duyên khiến chúng ta vô tình ngồi cạnh nhau. Em ưng ý anh đề cập chuyện cười về cuộc sống đời thường của mình, về tuổi thơ quậy tưng bừng cả xóm ai cũng phàn nàn rồi khủng lên biết ý thức học hành đàng hoàng để rồi vô tp sài thành lập nghiệp.
Nhưng thật là nhân duyên đang để em chạm chán lại anh vào buổi hẹn ở quán new mở của một fan bạn. Ngồi sau sườn lưng anh chở về, nghe anh nói những khó khăn khi là dân công trình, về những rắc rối trong tình yêu do tính tình thô khan, thời gian nào vào đầu cũng tất bật với nhỏ số, cân nhắc về dự án,... Em gọi hết điều này và em thấy yêu thương anh. Em ước mình có thể quan tâm, âu yếm cho anh.
Một hành vi bất bỗng dưng mà em không nghĩ là mình đã làm, cứ như tất cả sau bao ngày dồn nén tình yêu này, chắc rằng không biết mai ra sao, em chỉ muốn giành cho anh một cái ôm từ sau, mong nói anh đừng bi quan nữa, bao gồm em ẩn dưới vẫn luôn chờ anh đấy thôi. Mẫu ôm ngày ấy vẫn viết tiếp nên mẩu truyện tình bản thân với gần như kỉ niệm quan trọng theo giải pháp mà em ngạc nhiên tới...
Trải qua hồ hết ngày tán tỉnh và hẹn hò dẫu ngắn ngủi, dẫu giản đơn nhưng với em ngày kia thật hạnh phúc. Em, lần đầu tiên trong đời biết yêu cùng được yêu. Bao nhiêu mộng mơ, ước mơ cứ nuốm chắp cánh trong tâm địa trí em, cùng cứ cố làm cho cuộc sống thường ngày em thêm hồng, thêm tươi.... Chỉ mong cùng anh làm được không ít thứ, phấn đấu thật nhiều cho tương lai chúng mình, phần đa thứ với em ngày đó, thiệt đẹp, thật cần thơ!
Nhưng mà, anh biết đấy! từ bây giờ em lại ngồi phía trên gõ mọi dòng chữ gửi đến anh xa xôi, vì bởi lẽ vì tình mình nay đã lỡ. Em vẫn ghi nhớ ngày cuối cùng mình gặp nhau, vốn ý muốn nhiều điều nói cùng với anh vày đã bố tháng trôi bản thân không gặp gỡ nhau, nhớ anh lắm. Vậy mà, vì để ý đến bồng bột của em và áp lực công việc của anh, tôi đã tổn yêu mến nhau bằng những khẩu ca đau lòng, mà về sau nghĩ lại em vẫn còn đấy rất đau, với em biết anh cũng ko vui gì.
Giá mà, em luôn luôn ước giá như em hiểu đến anh, em lí trí hơn vậy thì đã không làm cho tan tan vỡ tình bản thân như vậy, điều nhớ tiếc nuối nhất là ngày ấy bởi vì lòng trường đoản cú ái thừa cao, em đã nói lời chia tay và mong mình sẽ quay trở lại làm đồng đội tốt chỉ qua tin nhắn mà lại thôi. Em không còn biết vì sao em lại có tác dụng vậy, em chỉ nhớ khi ấy lời cuối anh bảo rằng anh xin lỗi em. Lời nói đó làm em nhớ mãi, em đang tự dằn vặt mình mấy tháng sau đó rất nhiều, em đang làm cho người con trai đầy lòng tự tôn ấy đề xuất nghĩ rằng mình là người thất bại, không làm cái gi tốt cho những người mình yêu.
Sao em lại nỡ bỏ anh ngay lúc sự nghiệp của anh ấy đang gặp gỡ khó khăn nghiêm trọng, sao em có thể nói rằng những lời nhẫn trung ương với anh chỉ để thỏa lòng mình. Em cầu ngày kia cơn giận vào em hoàn toàn có thể nguôi nhanh đi, để em hoàn toàn có thể chạy mang lại ôm anh với khóc. Vì bây giờ, những đêm em vẫn khóc khi nhớ về anh, nhưng lại anh không ở chỗ này nữa. Lý do ngày đó em lại cho khách hàng là tất cả, mình mạnh khỏe lắm cơ, tuy thế không anh ơi, em sai rồi..... Em lỡ mất anh rồi.
Những kỉ niệm trải qua, đều thứ vô tình phát triển thành những kinh nghiệm vô thức, bộ váy em bận ngày tán tỉnh và hẹn hò em vẫn tốt bận vào hồ hết dịp quánh biệt, em thích nạp năng lượng bắp rang vị ngày đầu tán tỉnh và hẹn hò anh đã mua cho em, em thích ăn mì quảng, thích tìm hiểu mọi thiết bị về Quảng Ngãi, quê nhà anh. Hầu hết thứ mặc dù vô tình hay hữu ý hầu như gợi em ghi nhớ về anh, như trận mưa phùn ta nghĩ sẽ không cần mặc áo tơi đâu vì chưa đến nỗi, nào ngờ lại thấm nước mưa vào tín đồ nhiều như thế. Tưởng tình ngắn ngủi vẫn mau quên thôi, dẫu vậy đâu ngờ tình ấy lại thâm thúy đến thế. Rứa quên tuy vậy hóa ra nhớ khôn cùng nhiều.
Đời tín đồ chớp mắt nháng qua như giấc mộng, vui buồn, giận hờn, hạnh phúc, đau thương rồi cũng trôi qua, chỉ còn tình người ở lại. Tất cả mấy ai sinh sống được cả cuộc sống cho mình, hay ta sống vì người khác, vì chưng bổn phận bên trên vai, và vị đâu đi nữa, này cũng là điều ta không tránh khỏi, bởi ta nợ cuộc đời này, ta nợ gia đình, ta ra đời để trả mối ân đức của cuộc đời mà thôi. Thế cho nên thanh xuân khó tránh được tiếc nuối, chỉ là biện pháp mình quan sát nhận điều ấy bằng bé mắt khách hàng quan cùng trân quí, nhằm lòng được thanh thản với an nhiên.
Dẫu mai ra sao, em cầu mong mỏi cho anh luôn yên vui và bình an. Khi sự nghiệp bình ổn rồi, chúc anh tìm kiếm được người yêu mến yêu, chăm lo cho anh. Mong gia đình anh luôn khỏe mạnh và hạnh phúc. Còn em, em sẽ tiến hành ước mơ vẫn còn đấy dang dở của mình, lo cho câu hỏi học để sau đây ra trường bao gồm việc giỏi phụ góp ba chị em và đỡ đần cho em trai. Hy vọng sau này chạm mặt lại, bọn chúng mình đều đã thực hiện hoài bão của mình, niềm vui của anh vẫn lại tươi như nắng nóng hạ tháng năm quân sự ấy.....

Gặp mặt nhằm rồi xa không còn xa lạ để rồi lạ

"Lời hẹn thanh xuân vốn là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành riêng cả thời gian cứng cáp cũng không thực hiện được".


Chắc chắn trải qua nỗi đau đã là hầu như ngày hạnh phúc (Cafe Vlog)

Đêm dài mang lại mấy rồi ắt hẳn cũng cho tới lúc bình minh rực sáng, cuộc đời đi qua những nỗi đau rồi cũng trở thành có đông đảo ngày hạnh phúc, chỉ cần bọn họ luôn sống hướng đến tương lai và đầy đủ điều giỏi đẹp.


Hóa ra fan thứ bố yêu mang lại mấy cũng là fan đến sau (Vlog Radio)

Chắc hẳn vào số họ chẳng ai muốn khoác lên mình lớp áo sở hữu tên bạn thứ ba. Nhưng đôi khi trong trận đánh với trái tim lý trí lại quan trọng dành phần hơn. Yêu đấy, hi vọng đấy rồi lại đau đấy, thất vọng và hận đấy.


Vội vã trưởng thành vội vã đơn độc (Vlog Radio)

Đàn ông có tuổi con trẻ thì phụ nữ cũng có thể có thanh xuân. Tx thanh xuân của thiếu phụ là quãng thời gian tươi đẹp nhất, xinh xắn nhất, sáng sủa chói tốt nhất của một đời bé gái, thì tuổi trẻ em của đàn ông toàn phần đa câu trả lời chưa có thể chắn, nhiều dang dở, lắm gập ghềnh.


Dành cả tx thanh xuân để yêu một người (Vlog Radio)

Mọi thứ đã hoàn thành như chưa bắt đầu. Mọi người đi một hướng. Gồm lẽ, sau đây khi họ gặp lại, họ sẽ có mọi thứ cơ mà vĩnh viễn chẳng lúc nào có nhau.

Xem thêm: Điểm Lại Những Sự Kiện 2014, 10 Sự Kiện Nổi Bật Trong Nước Năm 2014


Yêu đối chọi phương một người đối chọi phương (Vlog Radio)

Tôi đã từng đọc nơi nào đó câu nói: "Cảm giác nhức lòng tuyệt nhất là yêu solo phương một người đối kháng phương", cùng hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong thiết yếu cái vòng lẩn quất ấy.


Thế giới rộng 7 tỷ bạn sao ta vẫn thấy đơn độc (Vlog Radio)

Nhiều khi thèm cảm giác được yêu thương một người. Thèm một bờ vai bình an chắc chắn ngơi nghỉ cạnh bên, một niềm vui để giành riêng cho những ngày mưa ko còn khiến cho lòng tái kia đầy trống vắng nhằm biết bên cạnh kia cuộc đời bề bộn nhưng vị trí ấy vẫn giành riêng cho mình một khoảng chừng trời bình yên.


Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

Người ta thường xuyên nói trong tình yêu, ai ném ra nhiều cảm tình hơn vẫn là bạn thua thiệt, tôi mỉm cười cợt chẳng cho rằng đúng. Bởi khi yêu ai ai cũng đã trao đi những cảm giác nơi đầu tim tinh khôi với nồng nhiệt độ nhất, vậy thời điểm rời đi đừng rước theo phần đa ưu phiền, hãy để nụ cười hong khô giọt nước mắt; ai thắng ai thua trận đâu còn quan tiền trọng, chuyện tùy duyên, thôi thì mặc mây trời...


Duyên phận nuốm nào đã bao gồm trời cao an bài bác (Vlog Radio)

Những thời gian yếu lòng nhất, em thường để mặc bản thân vẫy vùng trong quá khứ cơ mà chẳng còn cố gắng tìm biện pháp thoát ra. Chúng ta của trong tương lai rồi sẽ hạnh phúc và bình yên cả nhưng thôi, dẫu rằng là chẳng cùng nhau. Duyên phận ra sao đã tất cả trời cao an bài, sau phần nhiều ngày mưa gió phong toả thì cũng trở nên có hồ hết ngày nắng và nóng ấm, em vốn dĩ rất có thể lấy lại lòng tin rất nhanh nên mọi cảm giác tiêu cực đều trải qua và khung trời lại trong vắt, xinh đẹp.


Tết này nhỏ lại nợ bà mẹ một đàn ông rể (Cafe Vlog)

Những ngày cuối năm, băn khoăn sao nghe giờ đồng hồ gió cũng vội vàng, vội vàng rút, chẳng mấy nữa nhưng Tết cũng sẽ về, bé lại bộn bề trong đống thắc mắc của họ mặt hàng mà bé biết mỗi lần như vậy con biết tim bà bầu lại buồn, chị em thương đàn bà mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ chị em một cánh mày râu rể mà năm trước con hứa vẫn tìm đến mẹ.

Trong kho báu văn học dân gian của người dân thái lan Tây Bắc, truyện thơ “Xống chụ xon xao” (Tiễn dặn bạn yêu) tất cả một vị trí xứng đáng. Với đa số thế hệ người dân thái lan Tây Bắc, “Xống chụ xon xao” là cuốn sách quí nhất trong phần nhiều quyển sách quí! Theo những nhà nghiên cứu: “Tiễn dặn bạn yêu” là một trong những kiệt tác nghệ thuật và thẩm mỹ dân gian có giá trị nhân đạo sâu sắc”, là truyện thơ hay duy nhất trong kho báu truyện thơ của các dân tộc không nhiều người, một tác phẩm khủng trong nền văn học Việt Nam.


*

Tiễn dặn người yêu” là 1 trong những kiệt tác nghệ thuật và thẩm mỹ dân gian có mức giá trị nhân đạo sâu sắc”.


Truyện thơ “Xống chụ xon xao” được giữ hành bằng những phiên bản chép tay ở mọi vùng Tây Bắc: Nghĩa Lộ, sơn La, Lai Châu... Bản do Mạc Phi sưu tầm và ấn hành năm 1960 bao gồm độ nhiều năm 1846 câu.

“Xống chụ xon xao” là 1 trong những câu chuyện tình kể về đôi trai gái lúc còn là hai bào thai, chúng ta biết nhau từ trong bụng mẹ, hai fan sinh ra gần như là một giờ, một ngày và ở và một bản, bọn họ yêu nhau tự thuở ấu thơ: “Yêu nhau từ thuở bắt đầu ra đời/Trao duyên nhờ cất hộ nghĩa từ hồi còn thơ”. Béo lên đôi trẻ “Đã yêu mến nhau quyết rước nhau”. Cánh mày râu trai hăm hở tìm lễ vật đến nhà người yêu để xin cưới, nguyện sẽ làm rể ngoan, “xin có tác dụng gà gô, cun cút cổ trơn”. Nhưng cha mẹ nàng gạt phăng đi vì chê quý ông trai nghèo khổ. Phụ huynh nàng ép gả người vợ cho một gã đàn ông nhà giàu nhưng lại xấu xí. Oái ăm cụ khi “Mẹ cha ưng gả lúc em còn phía trên nương/Khi em còn đang ko kể ruộng”.

Nàng “nhắm mắt chuyển chân“ nhận tín đồ mẹ phụ vương ép gả về nghỉ ngơi “rể ngoài” trong tim trạng khôn xiết đau khổ, tuy nhiên vẫn nuôi một hy vọng mong manh, quý ông trai sẽ sở hữu được cách thay đổi số phận. Phái mạnh trai ra đi làm ăn xa, với một niềm hy vọng: “Bạc mười nén anh đang chuộc em về/Vải năm trăm anh sẽ tháo dỡ em ra”.

Ác nghiệt thay, thời gian trôi đi, “bảy mùa cá bè lũ trôi xuôi”, bạn kia hết làm cho “rể ngoài” rồi “rể trong”, nam giới trai vẫn cuối trời thăm thẳm. Khi chị em đành gửi chân tuân theo ý mẹ phụ vương “cho bé về nhà chồng” thì phái mạnh trai trở về, “đành nhìn người yêu bước về công ty chồng”. đại trượng phu trai không quản nguy hiểm chạy theo người yêu, cuộc tiễn dặn của hai bạn tình khi khổ sở tột cùng, lúc đầy phấn khích. Khi cô nàng bị ông chồng hắt hủi, đánh đập, con trai trai vẫn ngơi nghỉ lại để an ủi, chăm lo thuốc thang. Chúng ta vẫn son sắt thề nguyền: “Không mang được nhau mùa hạ, ta đã lấy nhau mùa đông/Không mang được nhau thời trẻ, ta sẽ lấy nhau lúc góa bụa về già”.

Cô gái bị nhà ông chồng ghẻ lạnh: “Khi chưa lấy nhau bạn vồ vập/Khi không đón về bạn xun xoe”. Khi vẫn là dâu thì “dâu ơi xuống sàn ăn uống cám”, rồi còn bị ông chồng đánh đập, ở đầu cuối bị nhà ck đuổi về. Thanh nữ lại bị bán cho nhà quan. Lần này đàn bà rơi vào hoàn cảnh bi phẫn bội phần, cho nỗi “ngẩn ngơ hậu đậu dại” cùng bị rước ra chợ rao bán, sau cùng bị đổi với giá một cuộn lá dong.

Ngẫu nhiên tín đồ đổi được chị em lại là người yêu cũ, tuy vậy chàng không nhận thấy vì nàng biến hóa quá nhiều. Chỉ khi thiếu phụ mang chiếc đàn môi chàng khuyến mãi ngay năm xưa ra thổi, quý ông trai mới nhận ra, tình cảm lại đâm chồi nẩy nụ như “hoa nhanh chóng ngậm sương/Hoa khẳm cuối cái nẩy lá non tơ” (hoa khẳm là loại hoa quí trong truyền thuyết, hết sức đẹp và chỉ còn nở thời gian nửa đêm). Nam nhi trai đưa tình nhân về đơn vị rồi tổ chức đám cưới, một đám cưới thật hạnh phúc sau bao năm xa cách, cực khổ và tủi nhục.

Quảy gánh qua đồng ruộngNgười đẹp anh yêu cất bước theo chồng.Vừa đi vừa ngoảnh lại
Vừa đi vừa ngoái trông
Chân cách xa lòng càng nhức nhớ
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi đợi,Tới rừng lá ngón ngóng trông.Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;Được nhủ song câu, anh mới đành lòng quay lại
Được dặn đôi lời, anh yêu em new chịu tảo đi
Xin hãy mang đến anh kề vóc mảnh,Quấn xung quanh vai ủ rước hương người,Cho tương lai lửa xác đượm hơi
Một lát mặt em núm lời tiễn dặn!Con nhỏ tuổi hãy chuyển anh ẵm
Bé xinh hãy đua anh bồng
Cho anh bế con dòng,đừng ngượng.Nựng bé rồng, nhỏ phượng chớ buồn."Đôi ta yêu thương nhau, chờ tới tháng Năm lau nở,Đợi mùa nươc đỏ cá về
Đợi chim tăng ló hót call hè
Không mang được nhau mùa hạ, ta đang lấy nhau mùa đông.Không mang được nhau thời trẻ con ta đang lấy nhau cơ hội góa bụa về già."Dậy đi em, dậy đi em ơi!Dậy rũ áo kẻo bọ
Dậy phủi áo kẻo lấm
Đầu bù anh chải cho,Tóc rối đưa anh búi hộ
Anh chặt tre về đốt gióng đầu
Chặt tre dày anh hun gióng giữa
Lam óng thuốc này em uống ngoài đau.Tơ rối song ta thuộc gỡ
Tơ vò ta vuốt lại cù guồng
Quay lại guồng gỗ xuất sắc cán thuôn
Về với người ta yêu đương thuở cũ
Chết cha năm hình còn treo đo
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng
Chết thành đất, moc dây trầu xanh thắm
Chết thành 6 bình ta trôi nổi ao chung,Chết thành muôi, ta múc xuống thuộc bát
Chết thành hồn, thông thường một mái , tuy nhiên song
Hỡi nơi bắt đầu dưa yêu mọc xung quanh cồn cát,Nước ngập gốc đáng lụi đùng lụi
Nước ngập rễ xứng đáng bềnh, đừng bềnh
Đôi ta yêu thương nhau, tình Lú- Ủa mặn nồng
Lời sẽ trao thương ko lạc mất
Như phân phối trâu không tính chọ
Như thu lúa muôn bông
Lòng ta yêu đương nhau trăm lớp nghìn trùng
Bền kiên cố như vàng, như đá
Yêu nhau, yêu thương trọn đời mộc cứng
Yêu nhau, yêu trọn kiếp cho già
Ta yêu nhau chảy đời gió, ko rung ko chuyển,Người xiểm xuôi, ko ngoảnh không nghe.


Trong kho tàng văn học tập dân gian của người thái lan Tây Bắc, truyện thơ “Xống chụ xon xao” (Tiễn dặn người yêu) bao gồm một vị trí xứng đáng. Với đa số thế hệ người thái Tây Bắc, “Xống chụ xon xao” là cuốn sách quí độc nhất trong gần như quyển sách quí! Theo các nhà nghiên cứu: “Tiễn dặn tín đồ yêu” là một kiệt tác thẩm mỹ và nghệ thuật dân gian có giá trị nhân đạo sâu sắc”, là truyện thơ hay duy nhất trong kho tàng truyện thơ của những dân tộc ít người, một tác phẩm phệ trong nền văn học tập Việt Nam.

Truyện thơ “Xống chụ xon xao” được giữ hành bằng những bạn dạng chép tay ở mọi vùng Tây Bắc: Nghĩa Lộ, sơn La, Lai Châu... Phiên bản do Mạc Phi sưu tầm cùng ấn hành năm 1960 gồm độ dài 1846 câu.“Xống chụ xon xao” là 1 trong những câu chuyện tình nhắc về song trai gái lúc còn là hai bào thai, họ biết nhau từ vào bụng mẹ, hai tín đồ sinh ra gần như một giờ, một ngày và ở và một bản, bọn họ yêu nhau từ thuở ấu thơ: “Yêu nhau từ thuở bắt đầu ra đời/Trao duyên nhờ cất hộ nghĩa tự hồi còn thơ”. To lên đôi trẻ “Đã yêu mến nhau quyết rước nhau”. Nam giới trai hăm hở chọn lễ vật đến nhà tình nhân để xin cưới, nguyện sẽ có tác dụng rể ngoan, “xin làm cho gà gô, chim cút cổ trơn”. Nhưng cha mẹ nàng gạt phăng đi vị chê phái mạnh trai nghèo khổ. Bố mẹ nàng xay gả nàng cho một gã đàn ông nhà giàu nhưng lại xấu xí. Oái ăm vậy khi “Mẹ cha ưng gả lúc em còn phía trên nương/Khi em còn đang quanh đó ruộng”.Nàng “nhắm mắt chuyển chân“ nhận bạn mẹ phụ thân ép gả về sinh hoạt “rể ngoài” trong tâm trạng khôn cùng đau khổ, tuy thế vẫn nuôi một hi vọng mong manh, nam giới trai sẽ sở hữu cách chuyển đổi số phận. Nam nhi trai ra đi làm việc ăn xa, với cùng một niềm hy vọng: “Bạc mười nén anh đang chuộc em về/Vải năm trăm anh sẽ cởi em ra”.Ác nghiệt thay, thời hạn trôi đi, “bảy mùa cá bạn thân trôi xuôi”, bạn kia hết có tác dụng “rể ngoài” rồi “rể trong”, đàn ông trai vẫn cuối trời thăm thẳm. Khi người vợ đành chuyển chân làm theo ý mẹ cha “cho con về công ty chồng” thì nam giới trai trở về, “đành nhìn người yêu bước về nhà chồng”. đấng mày râu trai không quản nguy hại chạy theo fan yêu, cuộc tiễn dặn của cặp đôi tình khi buồn bã tột cùng, khi đầy phấn khích. Khi cô bé bị chồng hắt hủi, tấn công đập, chàng trai vẫn làm việc lại để an ủi, chăm lo thuốc thang. Bọn họ vẫn son sắt thề nguyền: “Không đem được nhau mùa hạ, ta đã lấy nhau mùa đông/Không lấy được nhau thời trẻ, ta đã lấy nhau khi góa bụa về già”.Cô gái bị nhà ông chồng ghẻ lạnh: “Khi không lấy nhau fan vồ vập/Khi chưa đón về bạn xun xoe”. Khi đã là dâu thì “dâu ơi xuống sàn nạp năng lượng cám”, rồi còn bị chồng đánh đập, ở đầu cuối bị nhà chồng đuổi về. Bạn nữ lại bị xuất bán cho nhà quan. Lần này nữ giới rơi vào yếu tố hoàn cảnh bi phẫn bội phần, đến nỗi “ngẩn ngơ lề mề dại” và bị lấy ra chợ rao bán, sau cuối bị đổi với mức giá một cuộn lá dong.Ngẫu nhiên bạn đổi được thiếu nữ lại là tình nhân cũ, tuy vậy chàng không nhận thấy vì nàng thay đổi quá nhiều. Chỉ khi thanh nữ mang chiếc bọn môi chàng tặng kèm năm xưa ra thổi, phái mạnh trai new nhận ra, tình thương lại đâm chồi nẩy nụ như “hoa sớm ngậm sương/Hoa khẳm cuối loại nẩy lá non tơ” (hoa khẳm là một số loại hoa quí trong truyền thuyết, siêu đẹp và chỉ còn nở thời gian nửa đêm). Nam giới trai đưa tình nhân về đơn vị rồi tổ chức triển khai đám cưới, một ăn hỏi thật hạnh phúc sau bao năm xa cách, đau buồn và tủi nhục.Quảy gánh qua đồng ruộng
Người rất đẹp anh yêu cất bước theo chồng.Vừa đi vừa ngoảnh lại
Vừa đi vừa ngoái trông
Chân bước xa lòng càng đau nhớ
Em cho tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi đợi,Tới rừng lá ngón ngóng trông.Anh cho tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;Được nhủ song câu, anh mới đành lòng tảo lại
Được dặn song lời, anh yêu em bắt đầu chịu tảo đi
Xin hãy mang lại anh kề vóc mảnh,Quấn quanh vai ủ đem hương người,Cho tương lai lửa xác đượm hơi
Một lát bên em chũm lời tiễn dặn!Con bé dại hãy chuyển anh ẵm
Bé xinh hãy đua anh bồng
Cho anh bế nhỏ dòng,đừng ngượng.Nựng con rồng, nhỏ phượng đừng buồn."Đôi ta yêu nhau, đợi tới tháng Năm lau nở,Đợi mùa nươc đỏ cá về
Đợi chim tăng ló hót điện thoại tư vấn hè
Không rước được nhau mùa hạ, ta đang lấy nhau mùa đông.Không mang được nhau thời trẻ ta đã lấy nhau thời điểm góa bụa về già."Dậy đi em, dậy đi em ơi!Dậy rũ áo kẻo bọ
Dậy phủi áo kẻo lấm
Đầu bù anh chải cho,Tóc rối chuyển anh búi hộ
Anh chặt tre về đốt gióng đầu
Chặt tre dày anh hun gióng giữa
Lam óng thuốc này em uống khỏi đau.Tơ rối đôi ta thuộc gỡ
Tơ vò ta vuốt lại tảo guồng
Quay lại guồng gỗ tốt cán thuôn
Về với người ta thương thuở cũ
Chết ba năm hình còn treo đo
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng
Chết thành đất, moc dây trầu xanh thắm
Chết thành lục bình ta trôi nổi ao chung,Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát
Chết thành hồn, thông thường một mái , tuy nhiên song
Hỡi nơi bắt đầu dưa yêu thương mọc xung quanh cồn cát,Nước ngập cội đáng lụi đùng lụi
Nước ngập rễ xứng đáng bềnh, chớ bềnh
Đôi ta yêu nhau, tình Lú- Ủa mặn nồng
Lời vẫn trao thương không lạc mất
Như chào bán trâu ko kể chọ
Như thu lúa muôn bông
Lòng ta yêu thương nhau trăm lớp ngàn trùng
Bền kiên cố như vàng, như đá
Yêu nhau, yêu thương trọn đời gỗ cứng
Yêu nhau, yêu thương trọn kiếp đến già
Ta yêu nhau tan đời gió, không rung không chuyển,Người xiểm xuôi, không ngoảnh không nghe.